Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể Tiếng Anh Là Gì

Di sản văn hóa tiếng Anh là gì ? Di sản văn hóa là một bức tranh đa dạng và phong phú và phong phú và đa dạng của các biểu thị văn hóa cùng sáng tạo, là sự kế quá từ các thế hệ trước của người và là di sản cho tất cả những người sau này. Nó bao hàm các địa điểm tự nhiên, được phát hành và khảo cổ, bảo tàng, tượng đài, item nghệ thuật, tp lịch sử, thành công văn học, âm thanh và nghe nhìn cũng như kiến ​​thức, tập quán và truyền thống cuội nguồn của công dân từng quốc gia.


Di sản văn hóa truyền thống làm phong phú và đa dạng thêm cuộc sống cá nhân của công dân, là động lực liên tưởng các nghành nghề dịch vụ văn hóa với sáng tạo, mặt khác đóng vai trò tạo ra và nâng cao vốn làng hội. Đây cũng là một nguồn lực đặc trưng cho tăng trưởng gớm tế, bài toán làm và kết nối xã hội, đưa về tiềm năng hồi phục các khoanh vùng thành thị cùng nông thôn và thúc đẩy phượt bền vững. Vậy định nghĩa thực sự về di sản văn hóa ở phía trên nghĩa là gì ? Di sản văn hóa truyền thống là những hiện vật có mức giá trị lịch sử dân tộc được thừa kế từ cố kỉnh hệ trước và bảo trì đến nay. Một vài từ vựng tiếng Anh, di sản văn hóa nổi tiếng ở Việt Nam.

Bạn đang xem: Di sản văn hóa phi vật thể tiếng anh là gì

Di sản văn hóa tiếng Anh là gì ?

Di sản văn hóa truyền thống tiếng Anh là cultural heritage, phiên âm ˈkʌl.tʃər.əl ˈher.ɪ.tɪdʒ.

*


Di sản văn hóa truyền thống vừa có cảnh quan thiên nhiên thơ mộng, vừa bộc lộ được đường nét truyền thống, công sức và kinh nghiệm tay nghề sống của các dân tộc trong công cuộc chế tạo và đảm bảo an toàn đất nước.

Một số trường đoản cú vựng giờ Anh tương quan đến di tích văn hóa:


Có thể bạn biết:Hội cửa hàng tiếng anh là gì ?-Có thể các bạn chưa biết!Nghệ tươi tiêu diệt mụn được ko ? giải pháp dùng nghệ trị mụn hiệu quảHiệu trưởng giờ Anh là gì ? nhiệm vụ và quyền hạn của hiệu trưởngLàm theo tiếng Anh là gì ? nhân tố gây ra nó là gì?Cá viên cừu tiếng anh là gì ?-Có đông đảo điều bạn không biết đấy!Thẻ quy định sư giờ Anh là gì ? đều điều nên biết về Thẻ luật pháp sư
Historic site /hɪˈstɒr.ɪk saɪt/: di tích lịch sử lịch sử.Oral tradition /ˈɔː.rəl trəˈdɪʃ.ən/: Truyền miệng.

Định nghĩa về di tích văn hóa

Di sản là tài sản, là vật dụng được kế thừa, truyền lại từ các thế hệ trước. Trong trường hợp di sản văn hóa, di tích không bao hàm tiền bạc đãi hay tài sản, nhưng là văn hóa, cực hiếm và truyền thống. Di sản văn hóa truyền thống bao hàm mối links chung, thuộc về một cộng đồng của chúng ta. Nó thay mặt cho lịch sử dân tộc và phiên bản sắc của chúng tôi; côn trùng ràng buộc của bọn họ với vượt khứ, với bây giờ và tương lai.

Di sản văn hóa truyền thống vật thể cùng phi vật thể

Di sản văn hóa truyền thống thường gợi ghi nhớ đến những hiện đồ dùng (tranh, bản vẽ, bạn dạng in, tranh ghép, nhà cửa điêu khắc), những di tích lịch sử vẻ vang và các tòa nhà, cũng như các vị trí khảo cổ. Dẫu vậy khái niệm di sản văn hóa thậm chí còn rộng rộng thế, với đã dần cách tân và phát triển để bao hàm tất cả những bằng chứng về sự trí tuệ sáng tạo và biểu đạt của nhỏ người: ảnh, tài liệu, sách và bản thảo, và những công cụ, v.v. Hoặc dưới dạng các đối tượng riêng lẻ hoặc như bộ sưu tập. Ngày nay, các thị trấn, di tích dưới nước và môi trường xung quanh tự nhiên cũng khá được coi là 1 phần của di sản văn hóa truyền thống vì xã hội xác định bản thân với phong cảnh thiên nhiên.

Xem thêm: Tại Sao Người Già Ko Nên Ăn Nhiều Mỡ ? Tại Sao Người Già Không Nên Ăn Nhiều Mỡ


Hơn nữa, di sản văn hóa không chỉ là giới hạn ở hầu hết vật thể vật hóa học mà chúng ta có thể nhìn thấy và chạm vào. Nó cũng bao gồm các yếu tố phi vật dụng chất: truyền thống, lịch sử hào hùng truyền miệng, nghệ thuật và thẩm mỹ biểu diễn, thực hành xã hội, nghề bằng tay truyền thống, đại diện, nghi lễ, kiến ​​thức và năng lực được truyền từ chũm hệ này sang thế hệ khác trong một cộng đồng.

Do đó, di tích phi vật thể bao gồm một loạt các truyền thống, âm nhạc và vũ điệu đau đầu như tango cùng flamenco, lễ rước thánh, tiệc tùng, lễ hội hóa trang, nuôi chim ưng, văn hóa truyền thống quán coffe Viennese, thảm Azerbaijan và truyền thống dệt của nó, múa rối láng Trung Quốc, chế độ ăn Địa Trung Hải, Vedic Chanting, công ty hát kịch Kabuki, lối hát đa âm của fan Aka sinh sống Trung Phi (nêu một vài ví dụ).

Tầm đặc biệt quan trọng của việc bảo vệ di sản văn hóa

Nhưng di tích văn hóa không chỉ là là một tập đúng theo các đối tượng người dùng hoặc truyền thống văn hóa từ thừa khứ. Nó cũng là hiệu quả của một quá trình chọn lọc: một quá trình ký ức và lãng quên đặc trưng cho số đông xã hội loài người không dứt tham gia vào bài toán lựa chọn vị cả lý do văn hóa và chủ yếu trị đồ vật gi đáng được giữ giàng cho chũm hệ tương lai và vật gì không.

Tất cả các dân tộc đều góp phần vào nền văn hóa của nỗ lực giới. Đó là nguyên nhân tại sao điều đặc trưng là buộc phải tôn trọng và đảm bảo an toàn tất cả các di sản văn hóa, thông qua luật pháp nước nhà và những điều cầu quốc tế. Việc mua sắm trái phép các hiện đồ gia dụng và dụng cụ văn hóa, cướp phá các địa điểm khảo cổ và tàn phá các công trình xây dựng và di tích lịch sử vẻ vang gây ra đều thiệt hại tất yêu khắc phục được so với di sản văn hóa truyền thống của một quốc gia. UNESCO (Tổ chức Giáo dục, công nghệ và văn hóa của liên hợp quốc), được ra đời năm 1954, đã thông qua các công ước thế giới về bảo đảm an toàn di sản văn hóa, nhằm mục tiêu thúc đẩy sự đọc biết giữa những nền văn hóa truyền thống đồng thời nhấn mạnh tầm đặc biệt quan trọng của bắt tay hợp tác quốc tế.


Việc bảo đảm an toàn tài sản văn hóa truyền thống là một vụ việc cũ. Trong số những vấn đề liên tiếp tái diễn vào việc đảm bảo an toàn di sản văn hóa truyền thống là mối quan hệ trở ngại giữa công dụng của cá thể và cộng đồng, sự cân bằng giữa quyền bốn nhân với quyền công cộng.

Người La Mã cổ đại cho rằng một thành phầm nghệ thuật hoàn toàn có thể được coi là một trong những phần của quyền gia trưởng của cả cộng đồng, trong cả khi thuộc sở hữu tư nhân. Ví dụ, các tác phẩm chạm trổ trang trí mặt tiền của một tòa nhà tư nhân được thừa nhận là có mức giá trị thông thường và quan yếu bị xóa bỏ, vì chúng phía bên trong một địa điểm công cộng, nơi chúng có thể được nhận thấy bởi số đông công dân.