Dân tộc nào thông minh nhất thế giới

Chắc chắn bạn sẽ bất thần lúc nghe đến được câu trả lời của câu hỏi này: "Hai tín đồ bầy ông cùng leo thoát ra khỏi một ống sương, một fan mặt mũi thật sạch sẽ còn một bạn lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai đã là fan mang đi rửa mặt?"


01

Trong ngôi thôn nọ của người Do Thái, một người nông dân bởi hoàn cảnh khó khăn khăn đã mắc nợ món tiền lớn của tên trưởng giả trong buôn bản.

Bạn đang xem: Dân tộc nào thông minh nhất thế giới

Tên trưởng giả, mặc dù rất già cùng xấu xí, lại luôn mơ tưởng về cô đàn bà trẻ đẹp của người dân cày. Vì vậy, hắn ta đề nghị một cuộc trao đổi.

Hắn nói rằng sẽ sẵn sàng từ bỏ khoản nợ tê nếu cưới được cô con gái. Hắn sẽ đặt một viên sỏi màu sắc đen và một viên sỏi color trắng vào một túi tiền rỗng. Sau đó, cô gái sẽ phải chọn một viên sỏi, tất cả 3 trường hợp xảy ra:

Trường hợp 1:Nếu cô chọn phải viên sỏi color đen, cô sẽ trở thành vợ hắn với nợ của phụ thân cô sẽ được xóa hết.

Trường hợp 2:Nếu cô chọn phải viên sỏi trắng, cô không cần phải kết hôn với hắn cùng nợ của phụ vương cô vẫn sẽ được xóa hết.

Trường hợp 3:Nếu cô từ chối chọn một trong hai viên sỏi, phụ thân cô sẽ bị nỉm vào tội phạm.

khi đó, họ đang đứng bên trên một bé đường rải đầy sỏi cạnh khu vườn của người dân cày. lúc nói chuyện, tên trưởng giả cúi xuống nhặt nhì viên sỏi, và cô gái tinc mắt nhận thấy rằng hắn ta đã bỏ vào trong túi cả nhị viên sỏi color đen. Sau đó, hắn yêu cầu cô nàng chọn một viên từ chiếc túi này.

Đứng trước lựa chọn khó khăn đó, cô bé Do Thái đã tìm ra phương pháp xử lý tuyệt vời vừa cứu phụ vương mình, vừa tự giải cứu bao gồm bản thân khỏi tên trưởng giả xảo quyệt.

Và đây là bí quyết mà lại cô ấy làm:

Cô đưa tay vào chiếc túi và đúc kết một viên sỏi. Không để mang đến mọi người kịp nhìn thấy, cô lóng cóng có tác dụng rơi nó xuống con đường vốn rải đầy sỏi cùng nó ngay lập tức bị lẫn mất giữa vô số những viên sỏi không giống. "Ồ, làm thế như thế nào bây giờ, tôi vụng về quá", cô nói.

"Nhưng không vấn đề gì, nếu ngài chú ý vào viên sỏi còn lại vào túi, ngài sẽ biết màu sắc của viên sỏi nhưng tôi đã chọn".

Tất nhiên, viên sỏi còn lại là màu đen, như vậy mặc nhiên viên sỏi cô nàng đã chọn phải là màu sắc trắng. Và lúc đó, tên trưởng giả ko thể nào thừa nhận sự ăn gian của bản thân cùng buộc phải xóa nợ đến gia đình người dân cày một cách vô điều kiện như đã hứa. Cô gái đã rất thông minh và linh hoạt xoay chuyển tình huống oái oăm, biến nó thành lợi thế của bản thân.

Bài học: Hầu hết những vấn đề phức tạp trong cuộc sống hay công việc mỗi ngày đều gồm thể giải quyết bằng một giải pháp đơn giản, chỉ cần gắng đổi giải pháp suy nghĩ cùng biện pháp tiếp cận vấn đề mà lại thôi!


*

02

Có một anh sinh viên thành tích học tập rất tốt, không có môn nào bị dưới điểm A. Anh ta lại khôn cùng mê mẩn học hỏi, thấy gì tuyệt là muốn học liền. Một ngày nọ, anh ta đọc được vài trang vào cuốn sách Talmud - Trí tuệ của người Do Thái thấy giỏi quá, bèn quyết định đến kiếm tìm một giáo sĩ Do Thái nổi tiếng ở thành phố nơi anh ta sống để xin được giảng dạy thêm.

Trước lúc giúp anh sinc viên, giáo sĩ nói, đây là quyển sách sâu sắc nhất về trí tuệ của người Do Thái, vì đó ông sẽ thử kiểm tra trí sáng dạ của anh chàng bằng một câu hỏi, rồi mới quyết định có góp anh ta nghiên cứu cuốn sách hay là không.

Anh sinc viên đồng ý với giáo sĩ đặt câu hỏi:

- Hai người đàn ông thuộc leo ra khỏi một ống sương, một người mặt mũi sạch sẽ còn một người lại nhem nhuốc, bám đầy muội than. Ai sẽ là người đi rửa mặt?

Anh sinch viên nkhô giòn nhảu đáp:

- Người mặt bẩn sẽ đi rửa mặt! Đây nhưng mà cũng được gọi là một câu hỏi ư?

Giáo sĩ thủng thẳng trả lời:

- Sai rồi. Người mặt sạch sẽ đi rửa mặt. Người mặt bẩn chú ý thấy người mặt sạch đề xuất nghĩ mặt bản thân cũng sạch. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nghĩ rằng mặt bản thân cũng bẩn yêu cầu anh ta đi rửa mặt.

Anh sinc viên há miệng ngạc nhiên, xin thêm một cơ hội nữa. Giáo sĩ vẫn đưa ra câu hỏi y hệt ban đầu. Lần này, anh sinc viên trả lời:"Không phải vừa mới nói người mặt sạch đi rửa mặt đấy sao!"

Giáo sĩ chỉ cười rồi đáp:

- Cả nhì cùng đi rửa mặt. Người mặt sạch nhìn thấy người mặt bẩn, nghĩ mặt bản thân cũng bẩn cần đi rửa mặt. Sau đó người mặt bẩn thấy người mặt sạch đi, cũng liền đi theo.

Anh sinh viên không biết nói năng ra sao nữa, bèn năn nỉ xin một câu hỏi khác. Vị giáo sĩ vẫn chỉ hỏi lại câu hỏi ban đầu.

Xem thêm: Phải Làm Sao Khi Thường Xuyên Bị Đau Đầu Ở Trán, Đau Đầu Vùng Trán

- Trời ơi, ví dụ nói nhị người cùng đi rửa mặt mà!

Giáo sĩ lại lắc đầu, đáp:

- Vẫn chưa đúng. Chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả. Người mặt bẩn quan sát thấy người mặt sạch buộc phải anh ta cũng nghĩ bản thân không bị nhem nhuốc, bắt buộc không đi rửa mặt. Còn người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa mặt thế thì mình cũng cần gì phải rửa nữa.

Anh sinc viên không thể tin vào tai bản thân nữa. Tất cả câu trả lời của anh ta đều không đúng, anh ta cố đấm ăn xôi, năn nỉ giáo sĩ mang đến anh ta thêm một cơ hội cuối cùng. Giáo sĩ đồng ý cùng vẫn chỉ hỏi câu hỏi y hệt như cũ. Anh sinc viên tuyệt vọng gào lên:

- Không ai đi rửa mặt cả! Thầy vừa nói thế rồi mà!

Vị giáo sĩ cười ha hả đáp lời:

- Đây là một câu hỏi vô nghĩa, chẳng có lý gì khi nhì người thuộc chui ra từ một ống khói, lại bao gồm người bám bẩn, người sạch sẽ cả!

Bài học: Bất cứ ai dù thông minh đến mấy, nếu dành riêng toàn bộ cuộc sống của mình chỉ để kiếm tìm hiểu những câu hỏi không đúng thì câu trả lời sẽ chẳng dẫn bạn đến đâu cả.


*

03

Có 3 người bạn đến Jerusalem, dọc đường họ cảm thấy bởi với thừa nhiều tiền, cần tốc độ bị chậm với sợ bọn cướp, bắt buộc tất cả thuộc nhất trí chôn toàn bộ tiền của cả 3 thuộc một chỗ, đợi kiếm được xe pháo thì qua lấy lại sau.

Tuy nhiên, sáng hôm sau, bọn họ phân phát hiện số tiền đã "ko cánh mà lại bay", cùng chắc chắn thủ phạm chỉ có thể là một trong 3 người họ, vị chỉ họ mới biết chỗ chôn tiền.

Cãi nhau hồi lâu, tất nhiên là không có ai chịu nhận đã lấy cắp tiền, tất cả thuộc sở hữu "vụ án" tới gặp Solomon, người uyên thâm nhất thành Jerusalem xin góp đỡ.

Solotháng ngay sau thời điểm nghe xong xuôi câu chuyện, trả lời :

"Ta cũng đang có một vấn đề nan giải, phiền 3 vị nghe câu chuyện của ta trước, góp ý giúp ta rồi sau đó ta sẽ giải quyết giúp chuyện cơ của những vị".

Và ngay lập tức sau đó, ông kể 1 câu chuyện đến 3 vị khách :

"Một cô gái được hứa gả mang lại một Đấng mày râu trai cùng đã đính hôn ước. Nhưng ko lâu sau, cô lại yêu thương một người không giống. Thế là, cô đề nghị hủy hôn với vị hôn phu, đồng thời bằng lòng bồi thường mang lại anh một khoản tiền. Nhưng bởi hạnh phúc của người mình yêu, nam nhi trai đã đồng ý hủy hôn cơ mà ko cần tiền bồi thường. Rồi chẳng bao thọ sau, cô gái bị một ông lão lừa và bắt làm nhỏ tin để đòi tiền chuộc. Vì muốn bay thân, cô gái nói với ông lão:

"Vị hôn phu trước đây chẳng cần tiền bồi thường với đồng ý hủy hôn rồi, vì chưng vậy, xin ông cũng yêu cầu làm thế với tôi". Vậy là ông lão cũng đồng ý để cô đi nhưng mà ko lấy đồng nào."

Kể chuyện chấm dứt, Solotháng hỏi:"Theo các vị, cô gái, nam giới trai với ông lão, hành vi của ai là đáng khen nhất?".

Người đầu tiên nói:"Cmặt hàng trai hôn phu đáng khen nhất, vày đã trân trọng tình thân với cô gái nhưng mà không cần tiền bồi thường".

Người thứ hai thì bảo:"Đó phải là cô gái, do cô gái sẵn sàng vị tình thương nhưng mà bất chấp tất cả, ko ngại bồi thường tiền mang đến vị hôn phu".

Còn người thứ bố suy nghĩ hồi thọ rồi trả lời:"Câu chuyện thật vớ vẩn, tại sao ông lão bắt cóc cô nàng để đòi tiền cơ mà sau đó lại thả đi một giải pháp vô lý như vậy chứ ?".

Ngay sau khi người thứ bố dứt lời, Solomon đã chỉ thẳng vào mặt hắn nói rằng:"Ngươi đó là kẻ trộm!",và hô người bắt anh ta lại.

Khi mọi người hỏi nguyên nhân, Solotháng trả lời:"Đó là đòn tư tưởng, vào câu chuyện tôi vừa kể, 2 người đầu tiên chỉ quyên tâm tới tình tiết, nhân vật cơ mà coi nhẹ đồng tiền, còn kẻ cơ chỉ nghĩ đến chuyện tại sao ông lão lại phải thả cô bé nhưng không lấy tiền, chứng tỏ hắn bao gồm tâm hồn đồi bại".

Nghe chấm dứt tất cả đều cúi đầu thán phục ông lão, còn tên kẻ trộm sau đó cũng phải cúi đầu nhận tội.

Bài học: Đa phần họ thường xét đân oán mọi người dựa bên trên sự thật trước mắt, nhưng ông lão Do Thái cơ đã dạy họ rằng, nhiều khi những hành động, thái độ dù rất nhỏ cũng tạo nên được bản chất bé người.